[other|Trích dẫn] Thử Miêu – Dừng chân vì ai

2559_380192982124076_872049937_n

Tóm lược: Khai Phong Phủ đột nhiên xuất hiện cương thi quấy nhiễu dân chúng, trong khi kì thi Hương vừa kết thúc, kì thi tuyển võ trạng nguyên sắp đến. Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường điều tra nguồn gốc của cương thi – thực chất chỉ là những quân nhân bị đuổi khỏi quân doanh, sau đó bị lợi dụng làm cho mắc bệnh dại, vô tình tìm được đầu mối từ một kẻ chuyên bán người. Đây là cảnh khi hai người đang lén lút mai phục tìm đầu mối.

================================================================================

Rất nhanh, trời đã tối, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đã đến nơi hẹn mai phục từ sớm, hai người ngồi trên một cành cây.

Trời càng lúc càng tối, Triển Chiêu đột nhiên đưa tay quạt gió cho Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường xoay sang nhìn hắn, rất bất ngờ.

“Có muỗi.” Triển Chiêu cười tủm tỉm nói với Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường lắc đầu, đột nhiên đưa tay xoa mặt Triển Chiêu.

Triển Chiêu giật mình, mở to mắt nhìn hắn.

“Con muỗi to thật.” Bạch Ngọc Đường cười nói.

Triển Chiêu híp mắt, nhìn chằm chằm mặt và cổ như Bạch Ngọc Đường, hình như đang tìm muỗi.

Một lúc sau, Bạch Ngọc Đường ngồi mỏi chân, nghiêng người ngồi dựa vào thân cây, nhìn đình nghỉ chân phía xa: “Sớm biết vậy đã mang một bình rượu theo.”

Triển Chiêu cũng lắc chân ngồi xuống, xoay người sang, hai tay chống trên đầu gối Bạch Ngọc Đường, nhìn hắn: “Ngươi ở lại phủ Khai Phong đã lâu rồi, ta nghe đại tẩu nói, trước đây ngươi chưa từng ở lại nơi nào lâu hơn hai tháng, cả Hãm Không Đảo cũng chỉ ở lại tối đa nửa năm.”

Bạch Ngọc Đường đưa tay nhẹ nhàng khảy kiếm tuệ trắng trên chuôi kiếm của Triển Chiêu: “Kiếm tuệ đỏ trước đây của ngươi đâu?”

Triển Chiêu bĩu môi, nhìn sang hướng khác: “Phối với ngọc bội chuột trắng này, kiếm tuệ đỏ không đẹp, một cây kiếm nhiều màu quá, xanh xanh đỏ đỏ rất không có đẳng cấp.” Vừa nói vừa vỗ vỗ đầu gối Bạch Ngọc Đường: “Hỏi ngươi mà.”

“Không có gì để ở lại.” Bạch Ngọc Đường nghĩ nghĩ, trả lời: “Lâu ngày sinh nhàm chán.”

“Vậy ở Khai Phong không chán sao?” Triển Chiêu hỏi, tai hồng hồng.

Bạch Ngọc Đường nhìn hắn một lúc lâu, đột nhiên bật cười, đưa tay xoa nhẹ vành tai hồng hồng, nhẹ giọng hỏi: “Miêu Nhi, ngươi hỏi ta có chán không sao?”

Triển Chiêu mở to mắt nhìn hắn, ngậm miệng “Ừm” một cái.

Bạch Ngọc Đường dùng giọng nói lạnh lùng nhưng lại rất dịu dàng đặc biệt của mình chầm chậm nói: “Con người ta rất chung thủy, chỉ vừa ý một loại màu sắc, chỉ lưu luyến một nơi, chỉ thích một người…”

Khóe miệng Triển Chiêu chầm chậm nhếch lên, tư thế ngửa mặt lên nhìn khiến Bạch Ngọc Đường bất giác cúi người tới trước. Nhưng Bạch Ngọc Đường thì vĩnh viễn vẫn là Bạch Ngọc Đường, chút ung dung luôn còn đó, và thêm một nhân tố không biết nên nói là quân tử hay dại dột khiến hắn hơi chần chừ, nhỏ giọng nói: “Ta muốn…”

Triển Chiêu kéo nhẹ cổ áo hắn một cái, hơi ngẩng mặt lên, hỏi lại: “Ngươi muốn gì?”

Bạch Ngọc Đường thuận thế khẽ nghiêng đầu, tiến tới: “Thế này…”

Gió đêm nhè nhẹ lướt qua môi hai người, khoảng cách càng lúc càng gần, cho đến khi không còn nữa. Ánh trăng rơi qua kẽ lá chứng kiến hai người như yên lặng đến gần nhau, lại như ý loạn tình mê mà quấn hơi thở vào nhau, giữ lại chút kiềm chế vốn dĩ, lại không chống đỡ được sức hấp dẫn từ người kia, tiếp tục tiến đền gần nhau, tình cảm ấm nóng dần mãnh liệt hơn, khiến hai trái tim đã bình tĩnh quá lâu rung động, luyến tiếc chẳng muốn rời xa.

Trong kí ức của hai người, đã có rất nhiều lần đến gần nhau như thế này, nhưng cuối cùng đều chỉ là lướt sát qua nhau, lần này rốt cuộc đã không còn như thế! Sau đó, là cảm giác kì diệu khi cảm nhận được độ ấm trên đôi môi của nhau dần thăng hoa.

Nghĩ quá nhiều, cuối cùng sẽ trở thành không nói nên lời, cảm giác quá nhiều, sẽ trở thành không thể cảm nhận. Tiếng gió thổi qua ngọn cây, trong thời khắc ấy, lại như âm thanh của thứ gì đang dần bắt rễ đâm chồi. Rõ ràng chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng lại như đã dừng lại rất lâu, đột nhiên nhớ lại rất lâu rất lâu trước đây, khung cảnh lần đầu tiên gặp mặt, sau đó là từng chút từng chút những chuyện đã xảy ra… Rất nhanh, cũng rất hỗn loạn, đến mức như ảo giác, mà lại yên bình đến mức không nghe được cả tiếng lòng mình.

Đan xen vào nhau, là hai đôi môi dán chặt như gần như xa, là những kí ức cùng nhau, và sự bừng tỉnh trong chớp mắt, người mà người thích, hẳn là ta, mà người ta thích cũng là người… May mà lần này đã gặp nhau, may mà lần này, đã không lướt qua nhau.

~~ Trích Quỷ Hành Thiên Hạ – Quyển 5 – Chương 19 ~~

================================================================================

bộ này của Nhã tỷ tuy là thanh thủy văn đích thực, nhưng đậu má nó chứ, mấy đoạn này ngọt đến thấu tim thấu gan đi :((((((((((((((((((

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s